|
http://daklihan.livejournal.com/4620.html
....................... Cũng bất ngờ thật...tôi đang ngồi koi phim, thì nghe tiếng chuông điện thọai reo lên...vào lúc khỏang 11 giờ rưỡi...Tôi giật mình khi nghe tiếng chuông ?!? chả biết sao...chắc có lẻ lúc còn ở VN, cô ấy thương gọi cho tôi vào những lúc khuya như vậy...và có thể đó trờ thành thói wen thôi...Tôi ko dám bước tới nghe đt, vì tôi biết chắc rằng đó ko phải là đt của cô ấy...và điều đó chỉ làm tôi thêm thất vọng mà thôi :).... Nếu tính tới lúc tôi viết những dòng này, đã là thứ 7 rồi...cô ấy đã đi đc 1 tuần rồi :)..mới có 1 tuần àh, mà như là 1 thế kỉ rồi ấy ^.^...hôm trước có gặp cô ấy trên mạng...nhưng mà ko nói đc gì nhiều hết :) muốn hỏi rất nhiều chuyện, nhưng ko có dịp để hỏi...hy vọng lần sau sẽ đc nc :).... Cảm giác lúc này ngộ wá....lúc này, lúc khác, cũng chả biết sao...chỉ biết là lúc này thật sự tôi đang nhớ 1 người mà thôi..Tôi nhớ, lúc trước, tôi đã từng nói với cô ấy là tôi nhớ 1 người khác...thật là ngớ ngẩn.. Sao cũng đc, chuyện gì thì cũng đã wa hết rồi, chỉ biết giờ là vậy thôi...cũng chả biết tương lai sẽ ra sao nữa...đời mà :) Giờ thì tôi chỉ còn 2 mục tiêu để phấn đấu, 1 là phải cố gắng hết sức để học :)...2 là, chờ cô ấy ^.^...nghe tếu thật..never mind, ai muốn nghĩ sao cũng đc, miễn sao tôi thấy vui khi làm chuyện gì đó là đc rồi < tất nhiên là chuyện đó ko ảnh hưởng đến ai :) >....
Published by :daklihan 2006-07-07 17:21:28.0
|